Ghi nhớ bài học |

Bài 2: Biến dạng của vật rắn

(nội dung bài nằm trong chương trình giảm tải - đọc thêm)

I. Biến dạng đàn hồi.

1. Thí nghiệm.

  Kéo thật mạnh một thanh thép ta thấy thanh thép bị dãn ra, đồng thời tiết diện ở phần giữa thanh thép hơi bị co nhỏ lại.

  Độ biến dạng tỉ đối của thanh rắn :

ε=l-lolo=llo

Sự thay đổi kích thước và hình dạng của vật rắn do tác dụng của ngoại lực gọi là biến dạng cơ. Nếu vật rắn lấy lại được kích thước và hình dạng ban đầu khi ngoại lực ngừng tác dụng, thì biến dạng của vật rắn là biến dạng đàn hồi và vật rắn có tính đàn hồi.

2. Giới hạn đàn hồi.

  Khi vật rắn chịu tác dụng của lực quá lớn thì nó bị biến dạng mạnh, không thể lấy lại kích thước và hình dạng ban đầu. Trường hợp này vật rắn bị mất tính đàn hồi và biến dạng đó là biến dạng dẻo

  Giới hạn trong đó vật rắn còn giữ được tính đàn hồi của nó gọi là giới hạn đàn hồi.

II. Định luật Húc.

1. Ứng suất.

Thương số: σ(Pa) =F(N)S(m2) 

gọi là ứng suất lực tác dụng vào thanh rắn.

2. Định luật Húc về biến dạng cơ của vật rắn.

  Trong giới hạn đàn hồi, độ biến dạng tỉ đối của vật rắn hình trụ đồng chất tỉ lệ thuận với ứng suất tác dụng vào vật đó.

ε=llo=α.σ

Với a là hệ số tỉ lệ phụ thuộc chất liệu của vật rắn.

3. Lực đàn hồi.

  Độ lớn của lực đàn hồi trong vật rắn tỉ lệ thuận với độ biến dạng của vật rắn.

Fđh=k.l =E.Slo.l

Trong đó E=1α  gọi là suất đàn hồi hay suất Young đặc trưng cho tính đàn hồi của vật rắn, k là độ cứng phụ thuộc vào và kích thước của vật đó.

  Đơn vị đo của E là Pa, của k là N/m.

Thống kê thành viên
Tổng thành viên 153.013
Thành viên mới nhất 342154962904898
Thành viên VIP mới nhất caomanhthokimVIP